THĂM BẠN--Huỳnh Thế Tịnh

Trunghocbmt6875 ghé thăm nhà Huỳnh Thế Tịnh (Cờ) tại nhà 304-306 Hoàng Diệu BMT, nay là quán cơm chay rất nổi tiếng tại BMT. Chuyên phục vụ các món chay cho quí phật tử và quí khách khắp nơi trên thế giới với những món chay thật ngon và hấp dẫn .
Ai đến Ban Mê mà chưa ghé quán cơm chay này thì coi như chuyến đi chưa thật trọn vẹn...
Trong giới du lịch sành điệu khi tới Banmêthuột hay nói câu này :"Ở Đam San, ăn Hoàng Diệu" là vậy...(ở khách sạn Dam San, ăn cơm chay Hoàng Diệu)



Ngoài các món cơm chay, quí khách còn được thưởng thức các món ăn chay khác...rất ngon.

Quán cơm chay rất sạch, nhờ sự quan tâm mến khách của chủ nhân

Quí khách dùng các món chay trong không khí Tâm Thế Tịnh, đầy tiếng chim hót...

Đoàn Khách này ghé quán rất hài lòng và vui vẻ, còn chủ quán...lăng xăng đâu đó, phục vụ hết lòng...

CƯỜI LAI RAI - GIÁO DỤC


Quảng cáo chọn vợ
Ảnh: Imagecache2.
Ảnh: Imagecache2.

Một chuyên viên IT đăng quảng cáo cần tìm vợ như sau: "Yêu cầu phần cứng bền, tốt, kích cỡ nhỏ gọn, thiết kế đẹp, còn nguyên tem bảo hành của nhà sản xuất".

Tương thích dễ dàng với các thiết bị ngoại vi như bếp ga, máy hút bụi, chổi quét nhà… Hoạt động tốt trong môi trường chợ, siêu thị, được chứng nhận chất lượng của những cơ quan thẩm quyền như bố chồng, mẹ chồng, em chồng…

Yêu cầu phần mềm: Giao diện tươi trẻ, thân thiện, dễ sử dụng, chỉ một người được quyền sử dụng.

Phương pháp sư phạm

Ảnh: olsn.
Ảnh: olsn.

Ngày xửa ngày xưa, một hôm thầy giáo bước vào lớp, quần áo xộc xệch, mặt mũi hằm hằm khiến cả lớp rất lo lắng.

Vừa đi tới cửa, thầy cúi xuống rút chiếc dép phải rồi ném bay vèo xuống góc trái cuối lớp. Cả lớp co rúm người. Thầy rút tiếp chiếc dép trái ra ném xuống góc phải. Học sinh hoảng hồn.

Tiến lại gần bảng, thầy hỏi:

- Thế nào, các cô, các cậu có sợ không?

- Thưa thầy... sợ... sợ lắm ạ! Cả lớp đồng thanh.

- Thế nhưng vẫn chưa sợ bằng đại chiến thế giới lần thứ hai đâu. Các em lấy bút, vở ra học bài mới: "Đại chiến thế giới lần thứ hai".

Thuốc tiên

Một thầy giáo bị đưa vào cấp cứu tại bệnh viện vì bị bí tiểu tiện suốt ba ngày liền. Các bác sĩ xoay sở đủ mọi cách cũng không làm bệnh nhân rịn ra được giọt nước nào. Họ đang toát mồ hôi thì có một ông, ra dáng quan chức đến thăm người nhà, lên tiếng.

- Để đó cho tôi, tôi biết cách điều trị chứng bệnh này!

Ông ta dẫn bệnh nhân vào nhà vệ sinh và chỉ 5 phút sau, người bệnh đã tươi tỉnh đi ra. Các bác sĩ xúm lại hỏi:

- Ông ấy cho ông uống thuốc gì mà tài thế?

- Nào có thuốc men gì đâu? - Bệnh nhân đáp - Ông ta dọa tôi nếu không chịu tiểu tiện thì sẽ tiếp tục cải cách giáo dục, cải cách nữa, cải cách mãi, thay đổi sách giáo khoa lia lịa... Tôi sợ quá nên "vãi"...

Tại sao

Một hôm thầy giáo giảng cho học sinh về sự tuần hoàn của máu. Để làm cho chủ đề bài giảng rõ thêm, thầy giáo nói:

- Bây giờ các em nhìn đây, nếu tôi đứng bằng đầu, thì máu, như các em đã biết, sẽ dồn xuống đầu tôi và mặt tôi sẽ đỏ bừng lên.

Các em học sinh đều đồng ý như vậy. Thầy giáo lại tiếp tục:

- ... Bây giờ cái điều mà thầy muốn biết là ở chỗ, tại làm sao thầy đứng mà máu lại không dồn vào chân của thầy được?

Tất cả các em học sinh đều ngồi yên trong giây lát, rồi một học sinh bé nhỏ giơ tay và nói:

- Thưa thầy, vì chân của thày không trống rỗng!

Cáo phó

Tý vừa khóc mếu máo vừa chạy về nhà, mách với bố: "Thầy giáo toàn trù con, bố ạ. Hôm nào thầy cũng gọi con lên trả bài. Thầy cố tình chọn những câu thật khó để phạt con. Hôm nay con lại bị phạt cầm tai đứng ở cuối lớp".

Bố Tý tức lắm. Hôm sau ông ta dẫn Tý, hầm hầm vào gặp thầy:

- Tôi nghe cháu nó nói thầy trù cháu ghê lắm. Tại sao thầy lại đối xử với con tôi như vậy?

- Tôi trù con ông hồi nào đâu. Ông thử nghĩ xem, hôm nào tôi bảo nó lên bảng trả bài, nó cũng không trả lời được, kể cả câu hỏi dễ nhất.

- Tôi lại nghe cháu nó nói thầy toàn chọn câu khó thôi. Đâu, thầy cho tôi một ví dụ xem nào.

- Này nhé, hôm qua tôi hỏi nó Trần Hưng Đạo chết hồi nào mà nó có trả lời được đâu.

Bố Tý ngẫm nghĩ một lúc, rồi đáp:

- Thôi, thầy thông cảm cho cháu. Gia đình tôi làm ăn buôn bán, lâu lâu coi báo để xem tin tức chứ làm gì có thời gian mà đọc cáo phó.

Bài học đắt giá

Ảnh: Clipartguide.
Ảnh: Clipartguide.

Thấy con không chịu học hành, một phụ huynh lo lắng đề nghị thày hiệu trưởng răn đe để con mình chừa thói ham cá độ.

Tuần sau, ông nhận được cú điện thoại của thày hiệu trưởng:

- Tôi vừa dạy cho thằng nhóc một bài học đắt giá về cá độ rồi đấy.

- Thày làm tôi tò mò quá.

- Hôm nay, nó dám bảo bộ râu của tôi là giả. Tôi ra giá 5 bảng, cu cậu cắn câu ngay.

- Nó có đòi kiểm tra râu của thày không?

- Tôi cho nó giật thoải mái và sau đó phải trả tôi 5 bảng. Chắc là cu cậu cạch đến già.

- Thôi chết rồi! Sáng nay tôi cá với nó 10 bảng để giật được râu của ông.

Giáo dục nên bắt đầu từ...

Nhà trường tiểu học nọ mời phụ huynh học sinh tới dự. Thầy giáo chủ nhiệm giới thiệu với những người đến dự cuộc họp về kinh nghiệm giáo dục học sinh:

- Giáo dục trẻ em, đầu tiên cần bắt đầu từ đây...

Ông ta chỉ, chỉ vào đầu mình.

Một phụ huynh béo nung núc đứng dậy, nói:

Tôi giáo dục cậu con trai của tôi, ban đầu cũng bắt đầu từ cái đầu của nó, ai ngờ mới một gậy mà đã lăn ra ngất luôn. Thực tiễn chứng minh, vẫn là nên bắt đầu từ mông của con là tốt hơn.

Một bà mẹ đánh thức con trai:

- Con ơi, dậy đi, đã đến giờ tới trường rồi!

- Mẹ, con không muốn đến trường đâu! Mẹ hãy để con ngủ.

- Con đừng có làm nũng như trẻ con...

- Con không muốn đến trường! Con không muốn đến đấy nữa. Chúng nó quậy quá, chúng cứ làm phiền con hoài...

- Nào Roger, con biết rõ rằng con phải đến trường. Dù sao con cũng là thầy giáo mà!

Thày và trò

Trong lớp học thày giáo mắng học sinh: Các em lười học quá, chỉ có mỗi một việc ăn học mà cũng không xong. Lúc bằng tuổi các em, Tổng thống Abraham Lincoln đi bộ đến trường hằng ngày, 7 dặm đi 7 dặm về và học rất giỏi.

Dưới cuối phòng có tiếng nói lại nho nhỏ:

- Nhưng thày ơi, lúc bằng tuổi thày, ông Abraham Lincoln đã làm tổng thống rồi ạ!

***

Thày giáo hỏi cả lớp trong giờ toán đố:

- Nếu năm ngoái thày sinh đôi hai cậu con trai, năm nay sinh thêm một gái, đố các em thầy có bao nhiêu con?

Cả lớp im phăng phắc, tiếng con ruồi bay cũng nghe. Thấy không ai giơ tay, thầy bảo:

- Tí, nói thày nghe nào?

Tí lúng túng:

- Thưa thầy không có đứa nào cả.

Thày ngạc nhiên:

- Này nhé, năm ngoái 2, năm nay 1...

Tí lắc đầu quả quyết:

- Thưa không ạ... Mẹ em nói chỉ có đàn bà mới sinh con được thôi ạ.

Trong tiết học lịch sử, thày hỏi cả lớp:

- Các em có biết ai là người Việt Nam bay lên vũ trụ đầu tiên không ?

Tí nhanh nhẹn đáp: Chú Cuội ạ!

Trong giờ thi trắc nghiệm với 2 câu trả lời "Đúng" hay "Sai". Thày hỏi trò:

- Sao không làm bài đi, lại nghịch với đồng bạc cắc?

- Dạ thưa thày, em đang làm bài đấy ạ. Hình là "Đúng" còn chữ là "Sai" đó.

Cuối giờ sau khi cả lớp nộp bài xong, thày lại hỏi :

- Sao em chưa nộp bài vậy, lại nghịch với đồng bạc cắc nữa?

- Em đang kiểm lại trước khi nộp thầy ạ.

Ngày khai trường

Sau buổi lễ tựu trường, thầy hiệu trưởng đi một vòng quanh các lớp để kiểm tra ý thức học tập của học sinh. Đột nhiên, nghe thấy tiếng ồn khủng khiếp phát ra từ một phòng học, ông liền chạy vào và thấy cậu trai cao nhất lớp đang hò hét to mồm nhất.

Ông hiệu trưởng tóm lấy cậu trai nọ, lôi lên phòng giám hiệu, quát cho một trận và bắt ngồi ở đó đến khi nào cậu ta chịu xin lỗi.

Trở lại phòng học, thầy hiệu trưởng lập lại trật tự và lên lớp cho các học sinh một hồi về sự quan trọng của ý thức kỷ luật. Sau hơn nửa giờ, ông hỏi:

- Bây giờ có ai muốn nói gì nữa không?

Một nữ sinh đứng lên, lí nhí:

- Thưa thầy, xin thầy vui lòng trả lại giáo viên cho chúng em!

Thầy giáo:

- Tất cả nộp bài về nhà!

Học sinh:

- Thưa thầy, hôm nay mới là ngày khai trường, làm gì có bài về nhà?

Thầy giáo:

- Thế à! Vậy thì đây là cái cớ cuối cùng và duy nhất trong cả năm học được tôi chấp nhận cho việc không làm bài về nhà đấy nhé!

ĐÊM BA MƯƠI - Lê xuân Định

CƯỜI LAI RAI BA NGÀY TẾT-2

Bất kể là ai

Ảnh:
Ảnh: Zcache.

Người đàn ông mới lập gia đình hỏi cô vợ: "Giả dụ cha anh không để lại gia tài cho anh thì em có lấy anh không?"

Vợ ngọt ngào trả lời:

- Cưng ơi, em vẫn lấy anh bất kể ai là người để lại gia tài cho anh.


Ít lời

Ảnh:
Ảnh: Clipartguide.

Một quý ông bước vào tiệm bán hoa, trên bảng hiệu có ghi dòng chữ lớn: "Hãy nói bằng những bông hoa".

Ông khách bảo người bán hoa:

- Gói cho tôi một bông hồng.

Người bán hàng tỏ vẻ thất vọng:

- Chỉ một bông hồng thôi ạ?

- Thì tôi nghe theo lời khuyên của tiệm đó thôi, tôi vốn là người ít lời.

Hai thái cực của hôn nhân

Ảnh: Dreamstime.

Hai người đàn ông tâm sự về chuyện hôn nhân. "Tôi chẳng hề gặp may trong chuyện hôn nhân, mãi mà chẳng gặp được người phụ nữ nào như ý", một ông nói.

Người kia cũng buồn rầu:

- Tôi cũng chẳng may mắn hơn anh đâu. Người vợ đầu tiên đuổi tôi ra khỏi nhà, người thứ hai bỏ tôi mà đi. Còn bà vợ hiện nay thì cứ sống mãi, sống mãi bên tôi.

Quắc cần câu

Ảnh: Iofferphoto.
Ảnh: Iofferphoto.

Sau một trận nhậu quắc cần câu, ba anh chàng gọi taxi về nhà. Khi tới nhà người thứ nhất, hai người kia cố mãi mới dìu được anh ta xuống xe.

Nhưng anh chàng này đứng không vững, cứ nằm lăn ra vỉa hè. Cố mãi không được, hai người kia sốt ruột lên xe đi tiếp. Trong xe họ nói với nhau:

- Tội nghiệp, thằng cha say không còn đứng nổi nữa.

Anh tài xế taxi lúc này mới nói xen vào:

- Các anh cứ dốc ngược đầu anh ta xuống đất thì đứng làm sao nổi.

Xem bói

Ảnh: Geocities.
Ảnh: Georgecoghill.

Ông thầy bói ế ẩm gạ gẫm anh chàng đi qua chỗ làm ăn của mình: "Tôi có thể nói cho anh biết tất cả về quá khứ lẫn tương lai của anh".

- Thật sao?

- Đương nhiên, chỉ cần 20 đôla.

Anh chàng càu nhàu:

- Ông là kẻ lừa bịp. Nếu ông xem được tướng số thì ông phải nhận ra ngay tôi là kẻ không một xu dính túi chứ!

Thà bị què còn hơn

Ảnh:
Ảnh: Military.

Tom đến gặp bác sĩ phàn nàn về chỗ đau ở chân. Bác sĩ bảo: "Ông bị trẹo khớp xương khá nặng, ông cứ để thế này đi lại được bao lâu rồi?"


- Thưa bác sĩ, đã hai tuần lễ.

- Những 2 tuần lễ!? Làm thế quái nào mà ông chịu đựng được cái chân què ngần ấy thời gian? Tại sao ông không đến đây ngay?

- Thưa bác sĩ, vì hễ tôi cứ đau ốm gì đó và phải đi chữa bệnh là vợ tôi bảo tôi phải bỏ hút thuốc lá.

Ác mộng
Ảnh:
Ảnh:Liberalmillionairesclub

Một luật sư thức giấc với gương mặt xám ngoét, lắp bắp nói với vợ: "Anh vừa có một cơn ác mộng thật khủng khiếp!"

Cô vợ lo lắng:

- Có vụ kiện tụng nghiêm trọng gì hả anh?

- Không, do một sự biến đổi gien, tất cả mọi người, không trừ một ai đều bắt đầu tuyệt đối tôn trọng pháp luật!

Trộm cũng chê

Ảnh:
Ảnh: Mooneyland.

Một người đàn ông đến đồn cảnh sát trình báo rằng ông ta bị lấy cắp mất ôtô mà ông ta vô cùng gắn bó: một chiếc Peugeot 404 sản xuất năm 1962.

Ngay tối hôm đó, ông ta đã nhận được cú điện thoại gọi từ đồn cảnh sát:

- Ổn rồi, chúng tôi đã tìm lại được chiếc Peugeot cũ kỹ của ông. Nó nằm cách chỗ bị lấy khoảng 500 mét. Tên trộm để lại ở xe một mảnh giấy ghi là: "Thà đi xe bus còn hơn!"

Bằng giả

Ảnh: 24hourtrading.
Ảnh: 24hourtrading.

Anh chàng thất nghiệp than với bạn: "Hôm trước tớ xin việc tại một công ty và trải qua vòng phỏng vấn một cách xuất sắc nhưng..."

- Khi kiểm tra hồ sơ của tớ, họ bảo không trúng tuyển.

- Sao vậy?

- Họ bảo bằng của tớ là bằng giả.

- Sao họ biết?

- Thì chính họ bán bằng cho tớ.

Lái xe một tay

Ảnh:
Ảnh: Clker.

John lái xe đèo cô bạn gái mới đi chơi. Đang đi, chợt John để ý thấy cô nàng cứ quay sang nhìn anh rồi cười tủm tỉm một mình đầy ẩn ý.

Một lúc sau, cô ghé tai John thì thầm:

- Anh ơi, anh có thể lái xe một tay được không?

- Đương nhiên là được - John mừng thầm nhe nhởn cười.

- Tốt lắm! Vậy thì lấy tay kia vắt mũi đi, nó đang chảy kìa.

Chỉ có bố mẹ khổ

Bà hỏi chuyện các cháu: "Thế nào, các cháu chuyển đến nhà mới có thích không?"

- Dạ, thích bà ạ. Cháu có phòng riêng, em cháu cũng có phòng riêng, chỉ có bố mẹ là vẫn khổ.

- Sao vậy cháu?

- Vì ba mẹ vẫn phải ở chung một phòng với nhau.

Tay đua siêu hạng

Ảnh: CartoonStock.
Ảnh: CartoonStock.

Cảnh sát chặn chiếc xe hơi do một cụ bà cầm lái: "Tại sao bà lại lái 28 km/giờ trong khi đây là đường cao tốc?"

- Thì tôi thấy có tấm bảng ghi số 28 mà.

- Đó là tên đường thôi.

- Trời, vậy mà hôm qua tôi đi qua đường 260 mà không biết.

Cùn

Quan tòa không giấu nổi thái độ khó chịu hỏi bị cáo nhiều lần tái phạm: "Anh sống để làm gì nhỉ? Anh đã làm được gì cho xã hội?"
Bị cáo thủng thẳng đáp:

- Sao ngài lại hỏi tôi làm gì? Ngài khiến tôi ngạc nhiên quá, thưa ngài. Tôi luôn đem lại công việc cho cảnh sát và những người ở tòa án như ngài còn gì.

Bài văn xuất sắc

Giáo viên môn văn tại trường đại học ra đề bài: Hãy viết 1 đoạn văn càng ngắn càng tốt và phủ được tất cả những chủ đề sau: tôn giáo, tình dục, thần thoại bí hiểm.

Một nữ sinh viên đã có bài làm xuất sắc nhất với nội dung vẻn vẹn một dòng:

"Chúa ơi, con đã có thai, con tự hỏi ai là bố của đứa bé".

Ngắm người đẹp miễn phí

Hai vợ chồng vào một cửa hàng thời trang, khi người vợ đang thử quần áo, anh chồng quay ra ngắm một cô khác cũng đang thử đồ.

Bắt gặp chồng đang mải mê nhìn người khác, cô vợ hờn dỗi đay nghiến:

- Cô ta đẹp hơn tôi nhiều lắm hay sao mà anh cứ há hốc mồm ra thế?

- Ờ, cũng khá. Nhưng vấn đề là ở chỗ anh ngắm cô ta ở đây không mất tiền, còn với em, anh sẽ phải trả tiền trong khi về nhà có thể ngắm bao nhiêu cũng được.

Khách hàng là thượng đế

Ảnh: CartoonStock.
Ảnh: CartoonStock.

Khách sạn nọ quán triệt phương châm phục vụ "khách hàng là thượng đế". Một hôm có đoàn khách khá đông kéo vào quầy đăng ký chỗ.

Một ông khách có vẻ nóng ruột chen lấn qua đám đông tới gần cô nhân viên lễ tân và lớn tiếng:

- Tôi muốn có một phòng nhìn ra đại dương!

Nhân viên lễ tân nhã nhặn nói:

- Rất sẵn sàng thưa ông. Ông muốn Đại Tây Dương hay Thái Bình Dương?

Dài hẳn ra

Một ông nghiện rượu nặng nên sức khỏe không tốt. Thường xuyên đau ốm, ông được gia đình đưa đến bác sĩ.
Bác sĩ khám xong kê đơn:

- Ông nên hạn chế tối đa việc uống rượu. Nếu ông bỏ được rượu, chắc chắn cuộc sống sẽ dài ra.

- Đúng thế - bệnh nhân bỗng hoạt bát hẳn lên - từ sáng tới giờ không có giọt rượu nào, đối với tôi đúng là ngày dài nhất trong cuộc đời.

Quà khuyến mãi

Ảnh: Funpic.

Tại phiên tòa xử một ông chồng vũ phu, quan tòa hỏi: "Tại sao anh đánh vợ?"

Người chồng đáp:

- Vì cô ấy khuyến mãi món quà quá lớn!

- Quà gì? - quan tòa ngạc nhiên.

- Cô ấy bảo: "Có giỏi thì đánh đi, tôi bỏ nhà đi cho mà xem!"

Cú điện thoại bất ngờ

Ảnh:
Ảnh: Phonephunnies.

Ông chồng hớt ha hớt hải chạy về nhà bảo với vợ: "Nếu có ai gọi điện thoại tới thì em cứ bảo rằng anh không có nhà nhé". Chồng vừa dứt lời thì chuông điện thoại nhà reo.

Vợ chạy đến nhấc điện thoại lên và nói to:

- Chồng em có nhà đấy!

Chồng tức giận bảo:

- Anh vừa dặn xong, sao em lại nói thế?

- Anh yêu, cú điện thoại đó đâu phải của anh!

Tiến triển

Ảnh: Cartoonstock.

Ông sếp lớn mắc bệnh phải đi điều trị ở bệnh viện, người nhà thay nhau chăm nom.

Khi đến thay phiên, người này hỏi người kia:

- Thế nào, tình hình hôm nay có tiến triển gì không?

- Có chứ, tiến triển nhiều, buổi sáng 10 phong bì, buổi chiều 15, hoa quả đường sữa không kể..

Hồ nước của nhà quý tộc

Nhà quý tộc già có chiếc hồ nhỏ xinh xắn, nước trong veo và mát lạnh ở góc lâu đài. Một lần, ông ra thăm hồ thì bắt gặp một nhóm thiếu nữ đang tắm.
Các cô gái cũng phát hiện ra ông già và bơi ra đằng xa. Một cô la lên:

- Chúng tôi sẽ không lên bờ đâu, nếu ông không đi khỏi đây!

- Tôi đến đây đâu phải để xem các cô tắm - nhà quý tộc thản nhiên đáp - tôi chỉ đến cho cá sấu ăn thôi.

LỜI CHÚC XUÂN


Đầu năm kính chúc mọi nhà,
Một năm sung túc, thuận hoà cháu con.
Còn đây một chút lời son,
Ai cầu hạnh phúc, nhủ lòng khắc ghi.

Tự nhiên giầu có ít khi,
“Kiệm, Cần” hai chữ lo chi không giàu.

Vợ chồng cần có ngày sau,
Cảm thông chia xẻ, bên nhau ân cần.
Bạc duyên số phải cơ bần,

“Lương Tri” tự tính, soi lần đường đi.
Thanh liêm, ít muốn mỗi thì,

Tâm thôi lo lắng, đa nghi thêm phiền.
Phước ban, họa gởi nhãn tiền,
Chia nhau cuộc sống, cõi tiên nơi Trần.
Lợi danh tranh đấu bao lần,
Hoài công, của tạm, mãn phần tay không.
Đạo Trời có mấy người thông,

Luân hồi, nhân quả, lòng không mối ngờ.
Bình thường từng phút, từng giờ.
Ít lời, bớt tưởng, bên bờ tiêu giao…
Ngô-Long cẩn bút

PHỎNG VẤN ĐÌZAINỜ

Pv Trần Mai (một cô gái rất đẹp, rất mê Đìzainờ?) :
-Kính chào nhà thiết kế quép-sai !
Đìzainờ :
-Hi !
Pv Trần Mai :
-Nhân dịp đầu năm xin chúc sức khoẻ, làm việc không mệt mỏi...
Đìzainờ :
-Cám ơn, chưa mệt chứ nhưng có mỏi, mỏi đủ thứ (mỏi tay, mỏi cổ, mỏi mắt...)!
Pv Trần Mai :
-Xin kể về những cảm nhận của nghề nghiệp?
Đìzainờ :
-Cũng vui, cũng có lúc buồn. những lúc không có ý tưởng nặn mãi không ra. Ảnh có sao thì thiết kế như vậy, rất đời thường, tự nhiên không dàn dựng...Nhưng có nhiều người kêu sao họ xấu quá vậy ! Nhưng không có nó làm sao có... tuổi già cười?
Pv Trần Mai :
-Lần đầu tiên tôi thấy ảnh trong kỉ yếu rất lạ, chưa ai làm và dám làm như vậy?
Đìzainờ :
-Đây là cách làm đột phá mới, nếu chỉ đóng khung ảnh như ảnh căn cước thì cho các tiệm chụp hình nó làm lâu rồi!
Pv Trần Mai :
-Có gì trăn trở không? có gì khó khăn không? Thưa ông?
Đìzainờ :
-Gọi bằng anh đi ! Anh nhận thấy thế này nè, chỉ sợ người ta chê ảnh của họ xấu hay cố tình chơi đểu họ vậy? Nhưng có yêu quí mới có hứng sáng tạo chứ! Nhiều lúc tính bỏ trang này, nhưng có nhiều người ủng hộ quá, gửi hình cho mình làm, chụp từ những năm 30 tuổi kia. Làm sao được? có sao vẽ vậy mới quí chứ! đúng già rồi còn ham...đẹp! như bà nội tôi ấy à, 90 tuổi còn chọn cái tấm hình đèm đẹp để thờ nữa đó! Ảnh xấu hỏng chịu...chết.
Pv Trần Mai :
-Dư luận trong nước hay ở nước ngoài, thưa anh?
Đìzainờ :
-Vậy chứ! Có nhà báo ở Pháp đánh giá là"ếch-xào -lăn", chắc là ngon rồi!
Pv Trần Mai :
-Làm thế nào để thổi hồn vào ảnh?
Đìzainờ :
-Mỗi ảnh mang một cá tính, một nét riêng, ví dụ người không biết uống rượu cầm ly rượu như ly thuốc độc, khó khăn, nhắm mắt lại để uống. Người ưa ca hát thì mang đờn, những ca sĩ hát hết phần hồn, gửi trọn tâm tư cho bài hát...hai tay giang ra , miệng méo xệch đi, thế mới đã! người làm nghề báo thì phải giống...thám tử chứ!
Pv Trần Mai :
-???
Đìzainờ :
-Có người đam mê bi da thì rất đẹp ở tư thế nằm, nghiêng người ngắm bi, làm sao để thể hiện nét mặt căng thẳng nếu không phải là ảnh. Có người mê bài, chết dặn con đốt cho ba bộ bài mỗi khi giỗ thì thể hiện ảnh được thiết kế như lá bài...
Pv Trần Mai :
-???
Đìzainờ :
-Phải thấy hết cái tinh tuý của đời thường, cái tầm thường trong cái phi thường là vậy!
Pv Trần Mai :
-Sao không thấy cái ảnh đó?
Đìzainờ :
-Rút xuống rồi, bị phản đối quá! họ nói tay này giống mới ở tù vì đánh bài ra chắc?
Pv Trần Mai :
-Thật là không dễ dàng gì, thưa anh!
Đìzainờ :
-Nhưng chỉ số ít thôi, đa số thích là được!
Pv Trần Mai :
-Sao lại có tấm một ông hai, bốn bà đứng kề nhau, có ý gì?
Đìzainờ :
-Ấy, tay này dám đùa đấy... Đàn ông ai không có...máu? Vợ một, vợ hai...đều là vợ cả! Mà chỉ một mà thôi, nó có tính nhân văn trong đó.
Pv Trần Mai :
-Những người dám đùa, ý hay đây?
Đìzainờ :
-Nhưng cũng có ít thôi, ai không thích là cắt liền!
Pv Trần Mai :
-Cắt cái gì?
Đìzainờ :
-Ấy, ấy...cắt cái ảnh ấy ấy! Thiên hạ người ta cười rần rần cô bây giờ, cười cho giảm sì- trét ấy mà!
Pv Trần Mai :
-Nói chuyện thật thú vị, Nhưng xin cám ơn anh dành cho buổi phỏng vấn này nhé! chắc anh bận...
Đìzainờ :
-Ừ, bận làm Đặc San online nè!

Tìm lai dấu xưa

Trunghocbmt6875 sẽ có một chuyến về thăm lại Banme và bạn bè, cũng đồng thời tìm câu trả lời câu hỏi: tìm lại em tao, sau 35 năm,bây giờ mới nói...với chỉ những dòng viết đầy bí ẩn trên trang nhật ký của bạn:
Màu sắc

Em

Tinh khôi Trắng

Và hương em quyến rũ.

Xanh đỏ đen nâu bàn tay họa sĩ.

Màu của đất, của gió đại ngàn…

Màu của mưa dầm gió bão…

Của cám dỗ, đắng cay…


Mê hoặc lòng anh,

Chàng trai mười bảy

Có một thời để yêu, để nhớ…

.Bồn chồn, quay quắt…

Nhớ đến nao lòng…


Nhìn em qua khói sương,

Thấp thoáng mờ nhân ảnh.

Đời anh không có em,

Trời ơi ! buồn biết mấy!

(Ảnh của BBT đưa thêm vào cho đẹp, chỉ minh họa thêm, mang tên" kí ức xưa", không liên quan tới bài thơ)

Và những dòng viết tay đầy tâm trạng, ướt đẫm trang thư.


Hy vọng em là ai sẽ được giải đáp sau chuyến đi này, các bạn chờ nhé.

GÓP Ý HƯỚNG ĐIỀU TRA
1-ngôi trường có hoa trắng, bạn học ở THBMT rồi,không loại trừ người ấy học cùng trường hay học ở trường khác, có hoa trắng.Nhờ bạn D1 xác minh dùm ở các trường Bồ Đề, Lasan,Hưng Đức, Bán công...ngôi trường nào có hoa trắng vào thời điểm đó.
2-Nhờ bạn N2 trong nghành GD thống kê hết các trường, lập danh sách các cô giáo dưới 55 tuổi.Không loại trừ người ấy đang dạy ở trường có hoa trắng.
3-người ấy,da ngăm, khuôn mặt buồn vời vợi.Suốt ngày nhớ thương.xem lại bài "hai sắc hoa tigon " của TTKH xem có dấu gì trùng lặp
4- Nhờ bạn bè xem có thấy ai đầy tâm trạng, hay nhắc nhở... xa xôi về một người nào đó chăng,ai biết chỉ dùm...?

nói...

Nhờ Bạch Trầm phân tích thơ xem có chi tiết gì chăng ?

Nặc danh nói...

Nhờ Nhơn Bói gieo một quẻ!

lamdung nói...

Những nghi vấn có thể xảy ra
-Em có thể là một loài hoa trắng, hay mang tên dược liệu có tính đắng, chát...(Mong nhờ TS Kình phân chất).
_Chú ý về màu sắc, có thể nhờ Lâm Dũng coi lại bản chất của màu, phân tích quang phổ...
- Các bạn có phát hiện được gì báo cho biết sớm.

Tran Chau nói...

Chắc chắn có rất nhiều người đang nóng lòng trông đợi tin tức. " Ai là em của tao" và Tao là ai ??? Để công việc điều tra có hiệu quả và nhanh chóng, nên mời công an T.B.Luân vào cuộc.
35 năm ấp ủ lời chưa nói
để bây giờ quây quắc bởi nhớ thương
để bây giờ thức trắng những đêm trường
rồi bật khóc khi nhớ loài Hoa trắng ...ấy.

Nặc danh nói...

Bổ sung thêm ít chi tiết :
1/Em hay khóc nhè
2/Em đau tim
3/Hay mất ngủ nên chắc chắc mi mắt sẽ thâm quầng kinh niên..
Hy vọng là không phải em tui.

Nặc danh nói...

Nghi vấn?
Nên tập trung vào những trường hợp sau:
-Em có gương mặt buồn, hay khóc, mắt thâm quầng...
-Có cuộc sống không hạnh phúc bên chồng,hay bị chồng ghen vô cớ hay bị ngược đãi.hay quá lãn mạn!?
"tôi đi bên cạnh cuộc đời.
Ái ân lạt lẽo của chồng tôi..."
Ai hè? Xem lại cái "sì lai" bên cạnh xem có nghi can hông?

Nặc danh nói...

Em là ai? có thể là tác giả nói về cái gì đó, phản ảnh tâm sự của ...Hắn.
Cũng nên theo ý này

Nặc danh nói...

Trời ơi! rõ như ban ngày. Ghép 2 bức thư này lại thử coi.Em là con quỉ( bút tích còn ghi)còn tao hoặc là 1 thiên thần nhỏ ngây thơ hoặc là gã khờ vì mới 17, biết khóc, biết đau tim, biết thao thức lại bị lừa suốt 35 năm. Tỉnh lại đi cưng
- Quỉ thường nói dối và không biết bật khóc, nếu biết khóc nó dã thành người rồi
- Giả sử con quỉ nói thật thì mọi thứ viết trong lá thư đều là tưởng tượng vì theo qui luật tâm lý lúc đó sa mạc đầy gai xương rồng cũng thành ngôi trường hoa trắng, tờ giấy đẫm nước gì cũng thành nước mắt. những chi tiết này chỉ là đtác giả
Tóm lại ban chuyên án nên mở hướng điều tra vào những gã khoảng 52t, có vẻ khờ khờ, có thể đeo kính cận thị, loạn thị,thường lang thang tìm kiếm trên trời dưới đất nên cổ bị ngoẹo, lưng còng. Cho mấy gã này uống vài ly là tự khai ra hết

Sau khi lục tung các tài liệu liên quan trên các trang tìm kiếm, ban ...phá án tìm được tài liệu này:
Kết hợp với những ý kiến mà các bạn góp ý... Thì ra, đây chỉ là bài viết , hương xưa...đây chính là cây cà phê Ban Mê:

Em

Tinh khôi Trắng

Và hương em quyến rũ.

Xanh đỏ đen nâu bàn tay họa sĩ.

Màu của đất, của gió đại ngàn…

Màu của mưa dầm gió bão…

Của cám dỗ, đắng cay…

Mê hoặc lòng anh,

Chàng trai mười bảy

Có một thời để yêu, để nhớ…

Bồn chồn, quay quắt…

Nhớ đến nao lòng…

Nhìn em qua khói sương,

Thấp thoáng mờ nhân ảnh.

Đời anh không có em,

Trời ơi ! buồn biết mấy!

Còn là thư đầy ...mồ hôi tay là do một chàng vì là...một thời lầm lỡ,cứ ngỡ tình yêu viết hiện đang sống ở Ban Mê, hạnh phúc với các vợ con, năn nỉ ...vì người ấy, giữ kín dùm!